Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2018

Tôi và nhà chồng mâu thuẫn lớn từ việc khai sinh cho con



Tôi 29 tuổi, nhân viên xuất nhập khẩu, thu nhập ổn định, có con được một tuổi. Từ ngày có con, mối quan hệ của tôi với chồng và gia đình chồng rất xấu. Ba mẹ chồng kinh doanh nhỏ, chồng làm ở tổ chức phi chính phủ hầu như xa nhà. Ngày tôi từ bệnh viện về được một tuần thì ba mẹ chồng đến thăm, đòi giấy chứng sinh để làm giấy khai sinh cho con tôi. Tôi bảo để con bàn với chồng (tôi muốn con nhập khẩu theo mẹ vì bản thân chưa nhập khẩu theo chồng, như thế là đúng luật). Mẹ chồng tôi bảo: "Nó không có cha à"? Ba chồng tôi đứng lên chửi lớn: “Tao không muốn trên giấy tờ cháu tao có bất cứ liên quan gì đến quê quán mày”. Tôi nổi máu điên lên hỏi quê quán tôi là ăn cắp, ăn trộm hay gì mà không được, nếu ba nói vậy thì con của con đẻ ra là theo mẹ, không cần hỏi ý kiến chồng con nữa. Tôi vô phòng đóng cửa mạnh. Ba mẹ chồng trước khi về tuyên bố: “Tao thách mày làm được giấy khai sinh cho nó đó”, tao chờ xem thử mày làm được không.


Mối quan hệ tôi và gia đình chồng trước khi sinh con đều bình thường, 5 năm về làm dâu chưa từng xảy ra chuyện gì vì ở xa. Tôi thường im lặng, không có bất kỳ ý kiến gì nên cứ bình an trôi đi. Chồng tôi biết chuyện (anh làm xa nhà một tháng về một lần), nói sao tôi dám hỗn láo với ba mẹ như thế, dám xưng 'tôi' với ba mẹ và nói ngang, con phải theo cha chứ. Rồi anh bảo tôi đưa giấy chứng sinh cho ba chồng. Tôi cãi nhau qua điện thoại và không chịu đưa thì anh bảo tôi giống như con điên, im mồm đi. Trước kia anh là một người điềm đạm, nhẹ nhàng, hoà nhã, bên nhau 12 năm chưa một lần xúc phạm tôi. Sau chuyện đó tôi mới hiểu vì trước giờ tôi chưa từng làm phật ý ba mẹ anh.


Cuộc sống sau đó vô cùng ngột ngạt, tôi nói gì chồng cũng kiếm chuyện. Tôi chịu không nổi đã đưa giấy chứng sinh cho ba chồng. Tình cảm tôi dành cho chồng và gia đình chồng không còn nữa. Tôi rất sợ khi gần họ. Mỗi lần thấy ba mẹ chồng là huyết áp tôi tăng lên, chóng mặt buồn nôn, đi lại không nổi; tôi mong chồng có chuyến công tác nước ngoài thật dài ngày, đừng về. Thật lòng tôi trách họ vì sau sinh bản thân có nhiều biến chứng, trước khi xuất viện bác sĩ căn dặn phải chăm sóc sức khỏe thật tốt, vậy mà cả chồng và gia đình chồng chưa một lần thấu hiểu. Một mình tôi vừa chăm con vừa lo chuyện gia đình được tháng rưỡi tôi đã tắc sữa, bệnh trở nặng phải nhập viện.


Giờ chuyện đã trôi qua một năm, 3-4 ngày tôi vẫn gọi video về để ông bà gặp cháu nhưng mỗi lần thấy mặt họ qua video hay trực tiếp là tôi là có cảm giác bất an, lo sợ, buồn phiền. Khi bình tâm suy nghĩ lại những chuyện đã qua, tôi thấy cả hai bên đều nóng nảy, nên quên chuyện đó đi để gia đình được vui vẻ. Nghĩ thế nhưng tôi vẫn căng thẳng khi thấy họ và chán ghét chồng, tôi không kiểm soát được cảm xúc của mình. Những lúc chồng đi công tác chỉ hai mẹ con ở nhà là tôi thấy bình yên, hạnh phúc, yêu đời, thoải mái vô cùng. Lý trí mách tôi luôn làm mọi chuyện để con gần ba, gặp ông bà, còn con tim tôi lại sợ gặp chồng và gia đình chồng. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.


Thu


Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.


laodong

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét